Tiềm năng du lịch của bản Mạ chưa được khai thác hiệu quả. Đến nay vẫn hơn 80% hộ gia đình vẫn gặp khó khăn.
Tuy nhiên, đời sống bà con vẫn chật vật khi giao thương hàng hóa vẫn phải "lụy" đò, dẫn đến tình trạng tỷ lệ nghèo ở đây chiếm hơn 83%.
Bản Mạ, nay là khu phố Thanh Xuân thuộc thị trấn Thường Xuân (huyện Thường Xuân, Thanh Hóa), được ví như viên ngọc thô ẩn mình giữa núi rừng xứ Thanh. Nơi đây sở hữu tiềm năng du lịch cộng đồng độc đáo với 55 hộ dân người Thái (hơn 322 nhân khẩu) sinh sống. Tuy nhiên, địa hình hiểm trở với núi cao, sông sâu đã vô tình tạo nên rào cản, khiến cuộc sống của người dân gặp nhiều gian truân
Cầu treo chưa gánh nổi làng
Bản Mạ nằm biệt lập bên dòng sông Chu, nên trước khi có cây cầu bắc qua sông, đời sống của bà con gặp rất nhiều khó khăn, chủ yếu là tự cung tự cấp, dựa vào cuốc nương làm rẫy để sinh sống. Phương tiện duy nhất để kết nối bản với thế giới bên ngoài là những chiếc thuyền, bè cũ kỹ được đan từ những cây tre, hay nhiều cây luồng ghép lại.
Từ năm 2016, được sự quan tâm của Đảng, Nhà nước, cây cầu treo bắc qua sông Chu được hoàn thành và đưa vào sử dụng đã đưa đời sống của người dân nơi đây "sang trang mới". Sau khi có cầu treo bắc qua sông Chu, người dân bản Mạ đã có điều kiện thuận lợi hơn trong giao thương, buôn bán, phát triển kinh tế. Cũng từ đấy, con đường đến trường của những đứa trẻ trở nên thuận tiện hơn.
Cầu treo bản Mạ, xây dựng từ năm 2016, giúp cải thiện đời sống người dân
Ông Vi Văn Tiên, Bí thư Chi bộ khu phố cho biết: "Ngày trước khi chưa có cầu, đời sống bà con chúng tôi gặp muôn vàn khó khăn, đặc biệt là việc đi lại, học tập của các cháu nhỏ. Từ khi có cây cầu treo bắc qua đây, bà con chúng tôi vui mừng lắm, việc đi lại, buôn bán cũng thuận lợi hơn, từ đó, đời sống người dân từng bước được nâng lên".
Với thế mạnh về du lịch, các hộ dân trong bản đã bắt đầu học tập, đầu tư phát triển du lịch, từng bước thay đổi cuộc sống vốn lam lũ trước đây. Tuy nhiên, dưới những mái nhà sàn tưởng như thanh bình, no đủ ấy là cuộc sống của hàng chục hộ gia đình đang chật vật với những khó khăn. Bởi khu phố có 10 hộ đăng ký làm du lịch cộng đồng, nhưng chỉ 2 hộ thường xuyên có khách. Còn lại tất cả hộ dân đều phát triển kinh tế nông, lâm nghiệp. Để tiêu thụ lâm sản, cần phải vận chuyển qua sông, trong khi trọng tải của cầu treo vẫn chưa đáp ứng được nên các hộ đành phải chấp nhận quay về bến đò cũ.
Không chỉ có vậy, mỗi khi cần đầu tư xây dựng, các hộ dân đều phải bỏ ra một khoản chi phí khổng lồ thuê người dùng xe máy chở từng bao xi, viên gạch qua cầu treo. Chính vì vậy, mà một ngôi nhà được xây dựng ở bản Mạ có giá trị gần gấp đôi những ngôi nhà khác ở bên bờ sông.
Bí thư chi bộ Vi Văn Tiên nói: Trồng được cây luồng, cây keo, bà con đã vất vả thu hoạch từ rừng cách nhà 4 - 7km, lại phải thuê xe vận chuyển ra bờ sông, rồi thuê người khiêng vác xuống sông ghép lại thành bè, mảng. Chưa hết, lúc sang bờ bên kia sông, bà con lại thêm một lần nữa thuê người bốc dỡ từng cây đưa lên Tỉnh lộ 519 mới bán được cho xe đến thu mua. "Bán được một cây luồng, cây keo, bà con trong khu phố vất vả đủ bề. Vừa mất thời gian, vừa tốn quá nhiều công sức, nên thu nhập chẳng được là bao", Bí thư Vi Văn Tiên bộc bạch.
Dù đã có cầu treo, nhưng việc vận chuyển nông sản, hay vật liệu xây dựng của các hộ dân vẫn gặp nhiều khó khăn, khi ô tô chưa thể vào tận bản.
Ngày xây dựng các điểm lẻ trường mầm non và tiểu học cho các cháu, bà con trong khu phố phải gùi từng bao xi măng, viên gạch... từ bên kia sông đưa xuống mảng, sau đó lại xúc vào gùi để vận chuyển lên bờ. Bè, mảng thiếu an toàn, lại không chở được là bao, có thời điểm một vài hộ dân đã dùng hơn 50 chiếc thùng phuy ghép lại với nhau, chất thêm luồng tạo mặt bằng phía trên rồi gắn động cơ làm phương tiện vận chuyển hàng hóa. Tuy nhiên, do là phương tiện tự chế, nên nó đã bị cấm từ lâu.
Cũng theo ông Vi Văn Tiên, tất cả phương tiện mà người dân dùng để qua sông đều phải hoạt động chui, bởi quanh khu phố, chưa có một bến thủy nội địa nào được cấp phép. Biết làm vậy là sai quy định của pháp luật, song vì mưu sinh, bà con cũng chẳng còn con đường nào khác.
Đói nghèo vẫn còn bám bản
Từ khi có cây cầu treo bắc qua đây, người dân mua sắm xe máy, xe đạp để qua cầu đi làm công nhân, hay buôn bán trong các khu chợ. Trẻ em cũng được đến học tập ở khu trường chính bên kia sông. Cầu xây xong cũng tạo thêm điểm nhấn cảnh quan, cùng với vẻ đẹp thanh bình, yên ả và những giá trị văn hóa truyền thống được bảo tồn, khu phố Thanh Xuân đã được huyện Thường Xuân tập trung đầu tư xây dựng trở thành điểm du lịch cộng đồng, mỗi năm đón hàng nghìn lượt du khách đến tham quan.
Nhưng rồi, cây cầu nên thơ kia cũng chỉ đáp ứng nhu cầu cho người dân khu phố đi lại và việc học tập của con em, còn nhu cầu vận chuyển hàng hóa, nguyên vật liệu vẫn còn bỏ ngỏ. Chưa thể hoàn thành "sứ mệnh" là cây cầu kinh tế giúp bà con nơi đây rũ bỏ đi cái đói nghèo đeo bám bấy lâu nay.
Bí thư chi bộ Vi Văn Tiên cho biết thêm: "Dù khu phố có thế mạnh về phát triển du lịch, nhưng do lượng du khách đến tham quan còn hạn chế, lại không ổn định, nên phần lớn bà con trong khu phố vẫn tập trung phát triển kinh tế nông, lâm nghiệp. Trong khi thiếu đường vận chuyển hàng hóa, nguyên vật liệu, nên cuộc sống của bà con chưa thay đổi được nhiều. Mới đây, qua bình xét, trong số 54 hộ dân của khu phố vẫn còn 12 hộ nghèo, 38 hộ cận nghèo, chỉ có 4 hộ thoát nghèo".
Cũng từ khi được chọn làm điểm phát triển du lịch cộng đồng, bên cạnh những mái nhà sàn truyền thống, người dân đã đầu tư xây dựng thêm công trình phụ trợ phục vụ du khách, như nhà vệ sinh, bếp nấu, sân vườn, cảnh quan... Tuy nhiên, họ đều phải mua nguyên vật liệu xây dựng từ thị trấn Thường Xuân, thuê xe chở đến đầu cầu treo bên kia, rồi lại thuê xe máy chở nhỏ lẻ về công trình. Thành ra, chi phí xây dựng của bà con khu phố Thanh Xuân thường tốn gấp 2 - 3 lần so với cùng một công trình phía bên kia sông.
Anh Lô Văn Cường đã phải thuê 5 người dùng xe máy trong một ngày chỉ để chở 3 tấn xi măng và 400m2 gạch lát nền (ảnh nhân vật cung cấp)
Như mới đây, anh Lô Văn Cường đã phải thuê 5 người dùng xe máy trong 1 ngày (chi phí thuê mỗi người là 400 nghìn đồng) để chở 3 tấn xi măng, 400m2 gạch lát nền. "Nếu mua cát, thì bà con phải thuê người khiêng từng chuyến từ Tỉnh lộ 519 xuống mảng đưa qua sông Chu, rồi lại xúc lên bờ mới vận chuyển đến công trình. Do chi phí vận chuyển tăng cao mà mua một khối cát tại chân công trình, người dân nơi đây phải bỏ ra khoảng 1,2 triệu đồng", anh Cường cho biết.
Ông Lương Văn Thỏa, Phó Chủ tịch UBND thị trấn Thường Xuân, cho biết: "Trong các cuộc tiếp xúc cử tri với đại biểu HĐND các cấp, người dân khu phố Thanh Xuân đã nhiều lần kiến nghị lên chính quyền các cấp xem xét việc mở đường xây dựng cầu cứng bắc qua sông. UBND thị trấn cũng đã có văn bản đề xuất UBND huyện đề nghị các cấp chính quyền và cơ quan chức năng xem xét cấp phép hoạt động bến thủy nội địa, kết hợp với phát triển du lịch cộng đồng cho người dân trong khu phố".
Theo thông tin tìm hiểu, UBND huyện Thường Xuân đã tiến hành khảo sát và đề xuất chủ trương đầu tư xây dựng tuyến đường giao thông kết nối xã Xuân Cao với khu phố Thanh Xuân, thị trấn Thường Xuân. Hiện tại, dự án vẫn đang trong quá trình chờ phê duyệt, trong khi đó, 54 hộ dân trong khu phố vẫn đang đối mặt với nhiều khó khăn trong cuộc sống, dù nằm trong khu vực có tiềm năng phát triển du lịch của thị trấn.
* Mời quý độc giả theo dõi các chương trình đã phát sóng của Đài Truyền hình Việt Nam trên TV Online và VTVGo!