Những chặng đường bụi bặm là dự án phim Đình Tú được đạo diễn tin tưởng trao gửi một vai chính nặng ký - Lê Vĩnh Nguyên - một thanh niên ngông cuồng, bộc trực, nhưng trong anh luôn có sự lương thiện, lòng trắc ẩn. Nam diễn viên 9X đã dành thời gian nghiên cứu, sáng tạo để mang đến một hình tượng nhân vật giàu cảm xúc, khiến người xem đồng cảm với những trăn trở và hành trình tìm lại chính mình của nhân vật.
Nhiều chứ! Trước đây, tôi thường tham gia các phim liên quan đến đề tài gia đình, tình yêu hay khởi nghiệp, nhân vật tôi đảm nhận thường sánh đôi bên các cô gái xinh đẹp. Còn Những chặng đường bụi bặm là một trải nghiệm hoàn toàn khác biệt, bạn đồng hành của Nguyên là người già và trẻ nhỏ. Ngoài ra, bộ phim này mang màu sắc "bụi bặm" hơn, nội dung phim tập trung vào hành trình của ba chú cháu: Nguyên, ông Nhân và bé Phỏm.
Một trải nghiệm mới mẻ đối với tôi nữa chính là việc bộ phim không bị bó hẹp trong một bối cảnh cố định. Chúng tôi có nhiều tháng rong ruổi trên những cung đường từ vùng biển tới miền núi cao. Cùng hành trình của các nhân vật, chúng tôi có cơ hội khám phá vẻ đẹp của đất nước Việt Nam.
Thực ra, sự khác biệt chủ yếu nằm ở nội dung phim, câu chuyện của nhân vật, còn về độ tuổi hay tính cách Nguyên lại khá giống những vai tôi đã từng đảm nhận trước đây - một chàng trai trẻ, nông nổi, có phần ngông cuồng. Tuy nhiên, sau những biến cố trong cuộc sống, cậu ấy dần nhận ra giá trị của tình cảm gia đình.
Trong phân cảnh bắt ghen, khi đọc kịch bản, tôi thấy mô tả rất rõ nhân vật sẽ vớ được lọ hoa và đập vào đầu đối phương. Lúc đó, tôi cũng lo lắng không biết làm sao để quay cảnh này, vì lọ hoa cứng như vậy, lỡ gây nguy hiểm thì sao? Nhưng sau đó, tổ họa sĩ của đoàn phim đã thiết kế riêng một chiếc lọ hoa đặc biệt, làm từ một loại bột rất mềm. Tuy nhiên, dù lọ hoa mềm nhưng vẫn có thể gây đau nên tôi và bạn diễn đã trao đổi trước khi quay. Và chúng tôi đã phải dùng 3-4 lọ hoa để hoàn thành phân đoạn. May mắn không có sự cố nguy hiểm nào xảy ra.
NSƯT Võ Hoài Nam là một hình tượng mà tôi rất mến mộ, bởi chú có vẻ ngoài từng trải, mang đến cảm giác rất "điện ảnh". Khi lên hình, chỉ cần một ánh mắt, một biểu cảm của chú cũng đã kể được một câu chuyện - một cách diễn tâm lý rất tinh tế.
Còn Đức Phong - một cậu bé đang học cấp hai, mới bén duyên với phim truyền hình, tôi nhận thấy Phong có nhiều điểm tương đồng với chú Nam. Đặc biệt, gương mặt của Phong khi lên hình cũng có nét rất điện ảnh, dễ truyền tải cảm xúc.
Tôi bắt đầu theo học tại trường Sân khấu - Điện ảnh từ năm 2010. Vai chính đầu tiên tôi đảm nhận là vào năm cuối đại học. Đó là một chặng đường không quá dài nhưng cũng đủ để tích lũy nhiều trải nghiệm đáng nhớ.
Ở tuổi 33 với quãng thời gian rèn luyện trong nghề, diễn xuất đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi. Nhưng áp lực vẫn luôn tồn tại. Khi đã xuất hiện nhiều trên màn ảnh và để lại dấu ấn với khán giả, tôi luôn mong muốn các vai sau không chỉ tốt hơn mà còn phải khác biệt, có chiều sâu hơn.
Lúc mới vào nghề, tôi diễn với tâm thế của tuổi trẻ - cứ xông pha, cứ thử sức với tất cả những gì mình có. Còn phản ứng của khán giả thế nào thì tôi đón nhận và rút kinh nghiệm dần. Nhưng đến hiện tại, tôi bắt đầu cảm thấy áp lực nhiều hơn. Tôi không còn được phép mắc sai lầm. Nếu một vai diễn không thành công, điều đó đồng nghĩa với việc tôi chưa đáp ứng được kỳ vọng của khán giả - và đó chính là áp lực lớn nhất đối với tôi.
Sở hữu ngoại hình đẹp là một lợi thế, thậm chí là một niềm hạnh phúc, nhưng với một diễn viên chuyên nghiệp, chỉ đẹp thôi là chưa đủ. Diễn viên còn cần có chiều sâu tâm hồn, thái độ làm nghề nghiêm túc, sự đam mê, sáng tạo, không ngừng trau dồi kỹ năng diễn xuất qua từng vai diễn…
Trước khi vào phim, tôi đã làm việc với bộ phận tạo hình nhân vật. Sau khi bàn bạc, tôi quyết định tẩy tóc để tạo điểm nhấn và quan trọng là phù hợp với Nguyên. Ban đầu, tôi khá lăn tăn vì khi quay phim kéo dài, việc giữ màu tóc nhất quán là một thách thức. Và suốt quá trình quay gần 4 tháng, tôi phải dặm lại màu tóc mỗi tuần và chấm chân tóc khá thường xuyên.
Ở giai đoạn sau của phim, khi nhân vật có sự trưởng thành trong suy nghĩ, tôi đã xin phép đạo diễn để điều chỉnh màu tóc trầm hơn. Điều này hỗ trợ tốt hơn cho nội tâm nhân vật, khiến hình ảnh Nguyên bớt ngông cuồng và nghịch ngợm. Với tôi, việc thay đổi tạo hình là một phần quan trọng trong quá trình hóa thân vào nhân vật và thể hiện trọn vẹn tâm lý của họ.
Cảm ơn chia sẻ của Đình Tú!
* Mời quý độc giả theo dõi các chương trình đã phát sóng của Đài Truyền hình Việt Nam trên TV Online và VTVGo!